(91) 350-9520 support@omarine.org M-F: 7 AM - 7 PM; Weekends: 9 AM - 5 PM

Vấn đề thế giới

Tôi tự hỏi vì sao thế giới bị khủng hoảng. Không chỉ khủng hoảng kinh tế, mà cả các lĩnh vực chính trị, quân bị, đường lối phát triển, tư tưởng và đạo đức. Dĩ nhiên người ta thường chỉ nhìn thấy khủng hoảng toàn diện khi bắt đầu khủng hoảng kinh tế, nhưng khủng hoảng kinh tế là do đâu. Có thể một phần là do sự thông thương đã rộng lớn trên phạm vi toàn thế giới qua các nền kinh tế phát triển không đồng đều trong khi mục tiêu lợi nhuận đơn thuần tạo ra các dòng chảy tài chính nhiều chiều vượt qua khả năng kiểm soát của các chính phủ và chức năng điều phối của các tổ chức quốc tế? Phải chăng thuyết lợi nhuận của CNTB chỉ tính đến phạm vi quốc gia trong đó tư bản được coi tách biệt với các vấn đề xã hội, lại tồn tại sự lũng đoạn quốc tế, đã bộc lộ những khiếm khuyết cần được điều chỉnh, cập nhật, nên nền kinh tế Trung Quốc mặc dù đã thực sự vận hành theo kinh tế thị trường mà vẫn được chọn là phát triển theo con đường CNXH đặc sắc TQ? Thực ra thì nước nào mà chẳng có nét đặc trưng riêng, và “đặc sắc” ở đây chỉ là một tính từ. Cái đuôi “đặc sắc TQ” chỉ là hình thức trang điểm vừa nghĩa. Nhưng lại không thể không có cái đuôi này. Vậy thì đường hướng “CNXH” nguyên bản cũng đã không ổn rồi.

Cứ giả sử rằng lập luận trên là đáng quan tâm, thì thê giới đang đi đến một bước chuyển quan trọng. Các nước trên thế giới cùng thống nhất chung đường lối phát triển, là dung hòa của CNTB và CNXH. Vì ở mức dung hòa (trung bình cộng chẳng hạn)nên không còn khác biệt giữa hai khái niệm “CNTB” và “CNXH” nữa. Nếu có một đường lối như thế, có thể được gọi là “Chủ Nghĩa Xã  Hội Hài Hòa”? Một bước chuyển ở tầm thế giới hay quốc gia, dù đã chín mùi cũng không thể thiếu giai đoạn cải cách triệt để, tận gốc do có sự ngăn trở bởi tư duy con người, một giai đoạn có một cách gọi là cách mạng.

Trong khi lúng túng để kiểm soát quyền lực Nhà nước trước khủng hoảng, các nước lớn lại tăng cường vũ trang, dưới hình thức thúc đẩy hay ngăn chặn chiến tranh. Mặc dù vũ khí có thể được coi như một sản phẩm công nghiệp và cuộc chạy đua quân sự có mục đích bù đắp thiếu hụt ngân sách qua phép tính giản đơn và có thể tác động lên tư tưởng con người trong chốc lát về bù đắp quyền lực, hoặc có khi chỉ là phục vụ quyền lợi của một nhóm mờ ám, nhưng cái giá phải trả cho chiến tranh được lịch sử loài người ghi tạc là quá lớn. Dù đầu tư quốc phòng ban đầu được hiểu một cách giản dị nhưng dấu vết quá khứ cho thấy các bên khởi xướng chiến tranh không lường hết hậu quả. Chiến tranh không phải là giải pháp tối ưu. Ngày đen tối của lịch sử chưa tới vì vẫn còn nguyên nhân khác của khủng hoảng chưa được giải thích. Chiến tranh có xảy ra hay không đều do các nước lớn quyết định. Nếu Trung Quốc có thể lui vấn đề chủ quyền trong chừng mực thích hợp hơn, biết đâu các nước trong khu vực có thể giải thích với người dân rằng đường lối phát triển của TQ là mô hình đáng học tập.

Nếu cả thế giới có chung mục tiêu phát triển thì con đường dành cho mỗi nước lại đến từ các hướng khác nhau. Nếu cùng hướng thì lệch pha nhau. Chẳng hạn các nước TBCN đã phát triển cần tăng cường tư bản nhà nước để điều tiết vĩ mô, còn các nước kém phát triển sẽ phát triển theo hướng cá nhân chịu trách nhiệm. Trong khi khuyến khích kinh tế tư nhân, cần dập tắt ngay các tổ chức tư nhân là sân sau của các quan chức tham nhũng.

Như vậy khủng hoảng là do lũng đoạn tư bản mà sự kiểm soát và điều tiết của Nhà nước cùng các tổ chức quốc tế phối hợp kém hiệu quả. Nhưng khủng hoảng bắt đầu khi nào. Đó là khi chi phí cuộc sống của con người lớn hơn sản lượng làm ra và tình hình ngày càng trầm trọng không có tính nhất thời. Trong các chi phí cuộc sống thì chi phí vì ô nhiễm môi trường ngày càng lớn. Ô nhiễm gây ra bệnh tật cho con người, ô nhiễm hủy diệt các nguồn nuôi trồng thủy sản, ô nhiễm làm giá cả thực phẩm sạch tăng cao. Vấn đề chống ô nhiễm môi trường có liên quan đến văn hóa và đạo đức. Mặc dù chống ô nhiễm môi trường và biến đổi khí hậu đã là khẩu hiệu của nhân loại từ lâu, nhưng dưới góc độ lợi ích cục bộ quốc gia, những nước phát triển sẽ đẩy các công trường ô nhiễm sang nước khác khi có cơ hội. Vậy nên lãnh đạo ở các nước kém phát triển cần tính đến điều này trong hoạch định phát triển chiến lược.

Có một nguyên nhân có tác động hai chiều đến khủng hoảng, đó là quyền con người. Chiều tác động thứ nhất là do thời đại mang nội hàm tự nhiên. Chiều tác động thứ hai thì cụ thể, vì quyền con người đem lại quyền lợi cho người dân, cải thiện quan hệ phân phối sản phẩm. Mức sống người dân tỉ lệ thuận với niềm tin- yếu tố quyết định để khôi phục thị trường. Sự hiểu biết của người dân và nhận thức về quyền con người đang tăng lên mạnh mẽ, đủ sức để phá vỡ những gì đã cũ kỹ, hư hỏng.

Advertisements

Gửi phản hồi

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: