Mác là nhà triết học đại tài, nhưng sản vật mà ông để lại cho nhân loại gây hệ lụy chẳng mấy tốt đẹp. Thực tiễn xã hội Việt Nam cũng khiến cho người ta phải xem xét, có nhiều chỗ không ổn trong học thuyết của ông như sau:
-Học thuyết không khuyến cáo ở trình độ xã hội nào thì học thuyết có thể áp dụng. Mặc dù trong triết học duy vật lịch sử Mác đã nêu rằng phải có trình độ lực lượng sản xuất cao thì mới có quan hệ sản xuất tốt, từ đó mới tiến tới kiến trúc thượng tầng đỉnh cao. Nhưng điều này có thể vẫn là khó hiểu đối với các tín đồ của ông. May thay ở Việt Nam có Hồ chủ tịch đã hiểu được. Sau cái tên Đảng Cộng Sản Việt Nam để nhờ cậy phong trào Cộng sản quốc tế về vấn đề giải phóng dân tộc, Đảng đổi thành Đảng Lao Động Việt Nam(sau Đảng cộng sản Đông dương). Người thông minh và sáng suốt như Cụ chẳng khi nào lại đưa cả nước mình đi theo một thứ trừu tượng, mơ hồ, phụ thuộc, bỏ qua đặc thù dân tộc. Như vậy Đảng đã từng thay đổi vai trò cho phù hợp sao cho có lợi cho đất nước. Mặc dù Cụ lãnh đạo cách mạng giải phóng dân tộc thắng lợi, mọi người vẫn nhớ Cụ là chủ tịch nước: chủ tịch Hồ Chí Minh (chí hướng cụ thể rõ ràng). Cụ chỉ mong muốn rằng dân tộc Việt Nam sẽ bước lên đài vinh quang để sánh vai được với các cường quốc năm châu.
-Mắc phải ngộ nhận: học thuyết cho rằng công hữu tư liệu sản xuất thì sẽ chung tay làm, xây cho nhà cao cao mãi. Còn sở hữu tư nhân thì sẽ vì lợi nhuận mà cạnh tranh nhau. Ngộ nhận về sở hữu công cộng ở chỗ đã giả thiết rằng nguyên vật liệu, nhân công, thiết kế là có sẵn. Nhưng việc chung chẳng ai chịu làm, gạch ngói sắt thép bản vẽ không có thì làm sao xây được nhà. Trong khi cạnh tranh tư bản thì chắc chắn sẽ đem lại một ngôi nhà do bên có năng lực hơn làm ra.
-Trong triết học duy vật biện chứng, mọi sự vật hiện tượng đều vận động theo qui luật khách quan. Một trong 6 cặp phạm trù triết học là TẤT NHIÊN và NGẪU NHIÊN. NGẪU NHIÊN thì có thể thế này, có thể thế kia. Vậy khi đó vật chất quyết định hay ý thức quyết định. Hiện nay ở Việt Nam đạo đức suy đồi, tham nhũng sâu rộng, bán dâm đủ món, thày trò bại hoại, cha con loạn luân, động một tý thì giết người như giết con gà con vịt, xe lăn xuống vực người chết như rạ, chính quyền sai luật, dân oan chống lại công an, giặc bành trướng đánh đuổi ngư dân, người người không yên, nhà nhà cúng bái, còn chị Bích Hằng xem mộ hay lên báo đảng, thày bói tìm đường về Hà nội. Một xã hội đầy rủi ro như vậy thì biện chứng khách quan, cái TẤT NHIÊN kia còn đâu nữa hử?