(91) 350-9520 support@omarine.org M-F: 7 AM - 7 PM; Weekends: 9 AM - 5 PM

Ở trong ao có nhìn thấy chân trời?

Tôi rất ít khi viết bài về chủ đề chính trị – xã hội chủ yếu là do không có khả năng văn chương, lời lẽ vụng về thô thiển, mong bạn đọc vì cái ý mà chiếu cố.

Bài viết này đã không xuất hiện sớm hơn, bởi vì một số cây viết có phần tích cực trong việc phê phán cái xấu như tham nhũng, đạo văn. Phê phán không ám chỉ nhân dân vì nhân dân không có điều kiện để phạm những cái xấu như vậy. Kẻ tham nhũng một chúng phá hoại mười làm kiệt quệ nền kinh tế, khiến nội địa không thể làm ra sản phẩm, phải nhập khẩu từ cái ốc dẫn đến giá thành tăng cao và đình trệ sản xuất. Kết quả là giai cấp công nhân Việt Nam đang và tiếp tục phải làm thuê cho chủ nước ngoài ngay tại mảnh đất quê hương đất nước mình.

Đạo văn là nguyên nhân và kết quả của nền giáo dục mục ruỗng. Thiếu kiến thức có thể học được. Nhưng môi trường giáo dục chợ trời, giáo viên chỉ lo thành tích giả tạo để tồn tại, cán bộ ngành giáo dục và nhà trường sống bằng buôn bán sách giáo khoa, đồ dùng học tập, chạy trường, chạy lớp, bằng tiền đóng góp của phụ huynh học sinh; một em học sinh đạt thành tích học xuất sắc nhưng kiến thức thực tế dưới trung bình, thế hệ con em Việt bị làm hỏng từ mầm non thì ai quản lý đất nước trong tương lai, là ai?

Cho nên những bài viết phê phán thuộc loại trên là đáng hoan nghênh, ít nhất là thỏa mãn tâm lý của người dân trong chốc lát.

Tuy nhiên mọi nhận định phải dựa trên cơ sở hiểu biết, nếu không là phản tác dụng. Có người nghiên cứu nhiều nhưng không tiêu hóa kịp đã trở nên mụ mị. Trong trạng thái “tẩu hỏa nhập ma” họ phê phán bừa bãi trong ảo ảnh, quên mất là chính mình đang đứng trên cái nền tảng hỏng đó.

Phê phán là cần thiết, nhưng phê phán bừa bãi có phải làm rối loạn xã hội không?

Để bổ túc kiến thức cho các vị trong trường hợp nêu trên, tôi chỉ ra hai tình huống chia sẻ tri thức trong thế giới văn minh. Có thể chép nguyên si tài liệu của người khác nhưng không gọi là đạo văn. Ý tưởng này đã được thực thi từ lâu trên thế giới để phá bỏ rào cản chia sẻ kiến thức vì mục tiêu tiến bộ chung, được điều chỉnh theo luật.

1. Các thành viên cộng đồng bằng sáng chế OIN có thể sử dụng lại mã của mọi thành viên khác trong cộng đồng, điều chỉnh theo luật pháp Hoa Kỳ.

Tôi là một thành viên cộng đồng OIN, vì thế tôi có quyền sử dụng hàng nghìn sản phẩm trong đó. Ngược lại, mọi thành viên khác có quyền sử dụng 3 sản phẩm của tôi. Đó là: Omarine, Makeca và Football Predictions.

2. Phần mềm GnuCash cho phép sửa đổi và phân phối dưới các điều khoản GNU. Ngoài chương trình, phần mềm có tài liệu kèm theo. Bản dịch tài liệu được xem như phiên bản sửa đổi của tài liệu và được phép phân phối.

Những ai quan tâm tới đạo văn, muốn “đạo văn”, muốn không bị gọi là đạo văn, muốn phê phán đạo văn trước hết phải hiểu thế nào là đạo văn, kể cả việc thế giới văn minh đã làm gì để khai thông sự tắc nghẽn trong chia sẻ kiến thức, chống lại hành vi chống “đạo văn” truyền thống như thế nào. Tránh vì cá nhân và kiến thức chưa đầy đủ của mình mà phổ biến trên phương tiện truyền thông đại chúng, thành ra lừa bịp dân đen và vẽ nên một màu xám xịt.

Tự nhận mình là trí thức, có học hàm, học vị, từng đi Tây đi Tàu nhưng còn để quyền lợi trói chân, không tỉnh dậy còn đợi đến bao giờ?

Một cái ao tù việc cần ngay là phải khai thông. Những kẻ chỉ biết khùa khoắng còn muốn bịt cả dòng chảy thiên nhiên thì vì sự tiến bộ xã hội hay muốn giam hãm xã hội nước Việt vào cái ao tù đây?

Đọc từ từ.

Advertisements

Gửi phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

%d bloggers like this: