(91) 350-9520 support@omarine.org M-F: 7 AM - 7 PM; Weekends: 9 AM - 5 PM

Những khuyết điểm của học thuyết Mác- phần 2

Vật chất và ý thức hay vật chất và tinh thần?

Trong vũ trụ bao la, những gì chúng ta biết là vô cùng nhỏ bé so với những gì chúng ta chưa biết. Nói vật chất sinh ra ý thức là một phát biểu mơ hồ. Bởi nếu thế giới vật chất đề cập ở đây là toàn thể vũ trụ vô tận, ở đó chứa đựng muôn vàn những điều chúng ta chưa biết, điều chưa biết không thể nằm trong một khẳng định. Mặt khác, thế giới vật chất mà con người cảm nhận được là vô cùng nhỏ bé, ngoài ra không có điều gì có thể kết luận. Chính cái không giải thích được ấy là nền tảng của cảm xúc lãng mạn, nảy nở ước mơ, đâm chồi sáng tạo, vượt qua không gian và thời gian để làm nên điều kỳ diệu.

Sao không coi trái đất cũng là một sinh thể biết cảm thụ. Đã như mọi dạng vật chất đều có thuộc tính phản ánh, sao còn bỏ ngỏ phần còn lại của vũ trụ bất tận mà chúng ta vẫn gọi là “ông trời”. Sao sóng thần bỗng nhiên đổ xuống Fukushima. Phải chăng ông trời muốn thử thách tinh thần của người Nhật bản, muốn xem khả năng làm chủ thiên nhiên ở một nước công nghiệp tiên tiến đến đâu. Can thiệp vào tự nhiên một thì tự nhiên sẽ trả đũa lại ta mười lần.

Chủ nghĩa duy vật biện chứng(CNDVBC) phát biểu:”Chỉ có một thế giới duy nhất và thống nhất là thế giới vật chất “. Sau đó lại nói ý thức độc lập với vật chất và không mang tính vật chất. Đây là mâu thuẫn trong lý luận. Ý thức là kết quả của quá trình tiến hoá của thuộc tính phản ánh có ở mọi dạng vật chất, nhưng chúng ta lại dứt khoát không cho động vật là có ý thức. Lão già 75 tuổi hiếp dâm bé gái 6 tuổi, thượng tá quân đội hiếp dâm bé gái 5 tuổi. Liệu ý thức của họ có bằng con vật? Nếu ý thức động vật là số không thì ý thức những người này là số âm. Bởi theo nguồn gốc tự nhiên và nguồn gốc xã hội thì họ đều đủ điều kiện để có ý thức. Như vậy theo CNDVBC thì có ý thức âm?

Chính vì suy nghĩ rằng con vật không có ý thức mà chúng ta không coi chúng là một phần của cuộc sống, sẵn sàng làm thịt bất cứ con vật nào. Ở Nagoya bạn có thể nhìn thấy cá ở ven sông bơi lội dưới làn nước trong suốt. Ở Wellington người ta cho phép câu cá nhưng chỉ đối với những con cá to, còn những con cá nhỏ mới lớn sẽ được yêu cầu thả lại xuống sông để bảo tồn thiên nhiên. Ở Việt Nam thì khó mà câu được một con cá vì chúng đã bị bắt hết cả rồi. Ở Colombo chim bồ câu bay đậu ngập bãi trống, có đến hàng vạn con, người dân ở đây không bắt chúng nên chúng đi lại tự nhiên ngay trước mặt mọi người. Bangkok cũng vậy, dù người dân Bangkok cũng rất bình dân nhưng chim bồ cầu vẫn thoải mái bay đầy công viên. Như Việt Nam mà hở ra con nào thì đảm bảo chỉ 10 phút sau nó đã nằm trong nồi cháo. Các nước rất quí con vật. Người Indonesia không ăn thịt lợn, Ấn Độ cũng thế. Vậy ý thức đó ở đâu ra, hiển nhiên là từ nét văn hóa truyền thống lâu đời hàng nghìn năm, chứ đâu phải chỉ đơn giản từ hiện thực khách quan nhất thời mà có được. Cách hiểu thô sơ về ý thức như vậy đã dẫn đến các cuộc cách mạng văn hóa phá hủy di tích, chùa chiền, nã phát súng vào lịch sử. Đến khi làm kinh tế thì không kiểm soát nổi đành buông xuôi, rồi tất cả cùng nhốn nháo trong một xã hội hoang dã lộn tùng phèo, vốn liếng văn hóa phiếm định từ suy nghĩ viển vông lại trôi theo dòng nước. Cả xã hội đua nhau chụp giật. Thói gian lận được dịp lên ngôi. Điều chua xót thúc đẩy một quan sát thực tế là: không có một dân tộc nào mà thói gian lận lại hoành hành như ở dân tộc Việt Nam hiện nay. Người dân các nước xung quanh đều sống ngay thẳng từ trong tiềm thức. Chẳng cần nói đến Nhật bản chỉ cần nhìn Thailand bạn cũng có thể thấy một chiếc xe đạp để bên đường mà không cần người trông. Chúng ta không thống nhất làm được việc gì, vì luôn cản trở lẫn nhau, nên chỉ có thể kiếm lợi cá nhân. Nhưng lợi lộc cá nhân ở Việt Nam có chiều hướng làm tổn hại toàn xã hội bao gồm cả thủ phạm. Kẻ tham nhũng thì ăn tiền thuế của dân. Người nông dân khó sống đành đưa thuốc tăng trọng có độc vào thực phẩm. Cả xã hội là nạn nhân của chính mình. Chỉ một số ít người ở nước ta mới có khả năng nhập thịt bò từ Mỹ, gạo từ Singapore, hoặc tự trồng rau sạch.

ý thức đến từ hiện thực khách quan, tất nhiên sẽ có nên chẳng cần phải suy nghĩ, trăn trở, đâu sẽ có đó. Điều này sinh ra tính ỷ lại, đùn đẩy trách nhiệm. Dưới đẩy lên trên, trên đùn xuống dưới và công việc dừng chân tại chỗ.

Tất cả đều thuộc về thế giới vật chất. Bộ não người là cơ quan vật chất của ý thức, con người chết đi là hết, ý thức không còn nữa. Vậy đố ai tìm được ở Việt Nam có gia đình nào lại không cúng 49 ngày để siêu thoát linh hồn cho người đã khuất. Còn rất nhiều hiện tượng kỳ lạ của thế giới âm mà chưa giải thích được. Đây là thực tế không thể phủ nhận. Chúng ta thường chúc nhau may mắn. Sự may mắn ấy không thể đến từ thế giới vật chất với lối suy diễn tất định, mà thuộc về thế giới tâm linh, cũng có thể gọi là thuộc về “ý trời”. Ngay cả đối với các công trình khoa học cũng vậy. Không một phát kiến khoa học nào có thể ra đời nếu thiếu sự may mắn. Chúng ta thử chiêm nghiệm công thức sau: phát kiến khoa học= tri thức+ khổ công nghiên cứu+ may mắn. Vậy  tại sao chúng ta cứ phải theo một lý thuyết không đúng với thực tế để trở nên giả tạo, dối mình, dối người, luôn luôn thụ động, lấy sự lừa bịp được người khác làm niềm vui an ủi, còn khốn khổ nào hơn.

CNDVBC phân tích cấu trúc của ý thức, rồi còn định nghĩa tình cảm. Tình cảm con người là tự nhiên và thiêng liêng, tại sao lại phải phân tích mổ xẻ, nếu không phải là muốn dùng ý chí để áp đặt lên ý thức con người?

Tư tưởng tình cảm của con người là thiêng liêng và riêng tư, và phải được tôn trọng. Có lẽ chúng ta không cần bàn đến khái niệm ý thức nữa. Thay vào đó là sự quan tâm đến đời sống tinh thần của con người. Có thể phát biểu lại:”Không có gì ngoài đời sống vật chất và đời sống tinh thần của con người”. Theo định nghĩa của CNDVBC tri thức là yếu tố cơ bản, cốt lõi của ý thức. Vậy người nông dân suốt đời lam lũ để làm ra bát cơm cho chúng ta nên không được học hành, thì có ý thức kém? Nếu quả vậy thì một anh nông dân chăm chỉ làm ăn trong một xã hội hài hòa thì sẽ đủ ăn, cuộc sống hạnh phúc và tinh thần sảng khoái, mà vẫn kém ý thức? Chu Nguyên Chương là một anh nông dân. Tri thức của một nông dân sao bỗng chốc có thể trở thành tri thức của một ông vua. Điều giải thích ở đây là tinh thần làm vua. Ông có cái nhìn toàn cục và rất bất bình trước sự chia rẽ của các cánh nghĩa quân. Tầm nhìn ấy phải xuất phát từ tinh thần mà có chứ học mãi cũng không thể lĩnh hội được. Khi tập hợp được hàng vạn binh mã ông đã trao trả cho cha nuôi, chỉ cùng mấy anh em độc lập gây dựng lại từ đầu, rất có đạo lý. Sau khi đuổi hết quân Nguyên, Chu Nguyên Chương lập nên triều Minh. Ông rất coi trọng kỷ cương phép nước, đã từng trảm một loạt các nghĩa tử của mình mắc tội quấy nhiễu nhân dân. Trước sức ép phải gây dựng triều đại, tinh thần của ông mệt mỏi dần. Ông không xây dựng kịp thể chế, một công cụ đắc lực giúp cho việc điều hành đất nước được xuôi chèo mát mái, cuối cùng ông đã trở nên tàn bạo. Thế thì ý thức con người là mục tiêu cấn nhắm tới hay việc đảm bảo đời sống tinh thần là quan trọng hơn? Ý thức nằm nơi bộ não kèm theo sự giả dối của cõi tục ô nhiễm thị phi, còn tinh thần xuất phát từ trái tim nhiệt huyết, chân thành và lãng mạn. Một phật tử thiền định đạt tới cõi niết bàn hoàn toàn vô thức sẽ trở thành chân tu tuyệt đỉnh. Một người chiến sỹ phải có tinh thần khỏi cần tính toán thì mới có thể chiến đấu quả cảm với quân thù, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tinh thần là điểm chung trước nhất để hội ngộ quần hùng. Tinh thần là nền tảng của sự sáng tạo, đặc biệt là sáng tạo nghệ thuật, trong đó điện ảnh là đại diện hữu hiệu nhất của nền văn hóa trong lòng quần chúng. Muốn cải thiện tinh thần thì phải tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, tự do báo chí và tôn trọng quyền riêng tư như những điều kiện ắt có. Từ đó mới có thể xuất hiện các nhân tài phục vụ xây dựng đất nước. Vì quyền riêng tư và quyền tự do nói trên là xuất phát từ tinh thần chân thành nên đương nhiên sẽ không đụng chạm đến các qui tắc chung của xã hội, nếu không luật pháp cần phải sửa đổi cho phù hợp.

Advertisements

Gửi phản hồi

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: